



nhận về Tết. Tết không còn là điều phải chờ đợi cho đủ ngày, đủ nghi thức,
đủ “không khí”. Tết cũng không còn là áp lực phải chuẩn bị cho vẹn
toàn.Thay vào đó, Tết được đong đếm bằng những khoảnh khắc rất thật, khi
ta sống trọn vẹn với hiện tại."
Giữa rất nhiều gương mặt sáng tạo nội dung của thế hệ Z, Trần Hiển Vinh, hay còn được biết đến với cái tên Én Fitness là một trường hợp đặc biệt. Không phải bởi những con số ấn tượng trên mạng xã hội, mà bởi hành trình tự thân đầy bền bỉ phía sau những con số ấy.

Sinh năm 2002 tại An Giang, Trần Hiển Vinh (Én Fitness) đến với sáng tạo nội dung từ khá sớm. Những video về thể thao, trải nghiệm và lối sống tích cực giúp anh dần tạo được sự kết nối với cộng đồng. Ít ai biết rằng, phía sau nguồn năng lượng ấy là một hành trình nhiều thử thách. Từng gầy gò, thấp bé, nhiều tự ti, Én tìm đến thể thao như một cách đối thoại với chính mình. Bảy năm kiên trì rèn luyện không chỉ giúp Én thay đổi thể chất, mà còn bồi đắp ý chí, giúp anh đủ bền bỉ để đi đường dài, và đủ kiên định để không bỏ cuộc giữa chừng.
Tinh thần ấy được Én thể hiện rõ qua lựa chọn mang tính bước ngoặt: 30 ngày đạp xe từ TP.HCM ra Hà Nội để kịp có mặt trong Lễ diễu binh, diễu hành kỷ niệm 80 năm Quốc khánh 2/9. Không ồn ào, không phô trương, hành trình xuyên Việt là cách Én tự thử thách sức bền và niềm tin của mình. Những thước phim ghi lại từng chặng đường, từng khoảnh khắc mệt mỏi rồi lại tiếp tục tiến lên đã chạm đến nhiều khán giả. Từ đó, cái tên Én Fitness lan tỏa mạnh mẽ hơn, không chỉ như một “hiện tượng”, mà còn đại diện cho hình ảnh người trẻ dám đi đến cùng điều mình tin bằng sự bền bỉ và trách nhiệm.

Trong tinh thần “Viết tiếp câu chuyện Việt Nam”, đề cử Young Face tại WeChoice Awards 2025 dành cho Trần Hiển Vinh - Én Fitness vì thế mang nhiều ý nghĩa hơn một sự ghi nhận cá nhân. Đó là sự tôn vinh dành cho một thế hệ người trẻ dám đối diện với điểm yếu, dám chọn con đường dài và tạo ra tác động tích cực bằng chính lối sống của mình. Thay vì những tuyên ngôn lớn, câu chuyện của Én lan tỏa bằng sự chân thật và những nỗ lực bền bỉ được tích lũy theo thời gian.
Và phía sau sự bền bỉ ấy, gia đình chính là điểm tựa âm thầm nhưng vững chắc trong suốt hành trình. Đó là những cuộc gọi ngắn hỏi thăm mỗi ngày, là sự tin tưởng không cần giải thích, là cảm giác luôn có một nơi để trở về. Gia đình không đi cùng Én trên từng cây số, nhưng luôn hiện diện trong từng quyết định anh đưa ra, giúp anh đủ an tâm để tiếp tục tiến lên, ngay cả khi mệt mỏi hay hoài nghi chính mình. Với Én, đi xa chưa bao giờ là đi một mình.
Tết, vì thế, hiện lên với một ý niệm hoàn toàn mới mẻ. Không còn là câu chuyện của thành tích hay những mục tiêu phải hoàn thành, Tết với Én là được trở về với ý nghĩa nguyên bản nhất, được ở bên gia đình, ở cạnh những người thân yêu, trong sự bình an và gắn kết. Sau một năm dài nỗ lực, điều Én trân trọng không phải là mình đã đi được bao xa, mà là vẫn còn đủ thời gian để quay về, để ngồi lại cùng những người luôn ở phía sau mình.
“Cầu gì hơn phút giây này bên nhau” - khi Tết không còn là đích đến để chờ đợi, mà là những gì đang hiện diện quanh mình, thì khoảnh khắc được sống khỏe, sống thật và sống cùng nhau đã trở thành món quà lớn nhất của năm mới. Tết cũng là thời điểm Én cầu mong cho bản thân và những người thương thân – tâm – trí vững vàng. Đủ khỏe để tiếp tục đi xa. Đủ tĩnh để hiểu mình. Và đủ bền bỉ để “khuấy đảo” năm mới thật đỉnh.

Dương Đức Anh, 23 tuổi, sinh viên khoa Thiết kế Mỹ thuật – Trường Đại học Kiến trúc Hà Nội, là gương mặt được cộng đồng sáng tạo nhắc đến nhiều trong năm qua với đồ án tốt nghiệp “Thiết kế nhận diện thương hiệu Bảo tàng Hà Nội” đạt kết quả xuất sắc. Không chỉ gây chú ý bởi kết quả chuyên môn, câu chuyện của Đức Anh còn chạm đến nhiều người trẻ bởi cách anh lựa chọn đối diện với di sản bằng sự tôn trọng, kiên nhẫn và một tinh thần làm nghề chỉn chu.

Chọn đề tài mang chiều sâu di sản cho đồ án tốt nghiệp là một quyết định không dễ, nhất là với một người trẻ vốn quen các thiết kế thiên về đương đại. Nhưng tình yêu dành cho Hà Nội, cùng mong muốn đưa những giá trị văn hóa lâu đời đến gần hơn với thế hệ mình, đã khiến Đức Anh đi đến cùng lựa chọn ấy. Sáu tháng miệt mài nghiên cứu lịch sử, kiến trúc, quan sát từng không gian của bảo tàng, Đức Anh gần như tự mình đảm nhiệm toàn bộ khối lượng công việc, từ lên ý tưởng, thiết kế đến thực hiện video tổng kết. Đồ án vì thế vượt ra khỏi khuôn khổ của một bài tốt nghiệp, trở thành nỗ lực nghiêm túc để trả lời câu hỏi: Làm thế nào để di sản có thể đối thoại với Gen Z bằng ngôn ngữ của thời đại?
Chính tinh thần dấn thân đó đã đưa Dương Đức Anh trở thành gương mặt được đề cử Young Face tại WeChoice Awards 2025, đại diện cho lớp người trẻ dám bước vào vùng khó, kiên trì theo đuổi những giá trị không dễ chiều lòng số đông, nhưng đủ bền bỉ để tạo nên dấu ấn lâu dài. Trong chủ đề “Viết tiếp câu chuyện Việt Nam”, hành trình của Đức Anh là một lát cắt rất rõ: viết tiếp câu chuyện di sản bằng sự chỉn chu trong từng chi tiết, từng lựa chọn sáng tạo, từng ngày làm nghề.

Ít ai biết rằng, phía sau sự lan tỏa ấy là một quãng thời gian dài miệt mài, trong đó, mỗi ngày của Đức Anh chỉ xoay quanh học tập và làm việc. Có những giai đoạn, mọi năng lượng đều được dồn cho sáng tạo, đến mức gần như không còn khoảng trống để “thở”.
Và cũng chính trong nhịp sống ấy, Anh nhận ra một điều quan trọng: sáng tạo không phải là việc liên tục sản sinh ý tưởng. Sáng tạo cần những khoảng lặng. Cần những khoảnh khắc nghỉ xả hơi đúng nghĩa, dù ngắn, nhưng trọn vẹn, để cảm xúc và tư duy được hồi phục.
Từ trải nghiệm của bản thân, Tết hiện lên trong lăng kính của Đức Anh theo một cách rất khác. Không phải là kỳ nghỉ dài với lịch trình dày đặc, mà là sự cho phép. Cho phép bản thân chậm lại sau một hành trình dài nỗ lực. Cho phép mình nghỉ xả hơi. Và cho phép sự sáng tạo được trở về trạng thái tự nhiên nhất.

Với Đức Anh, điều anh cầu mong trong những ngày Tết không phải là cột mốc mới, mà là những phút giây nghỉ xả hơi chất lượng, để được ở bên gia đình, ở cạnh những người thân yêu, và được sống chỉn chu với từng khoảnh khắc hiện tại, để khi quay lại với công việc, anh có thể tiếp tục sáng tạo bằng một tâm thế vững vàng và tự tin.

Giữa một thế giới luôn thúc giục phải nhanh hơn, nhiều hơn, xa hơn, câu chuyện của Dương Đức Anh nhắc ta rằng: đôi khi, dừng lại cũng là một cách để đi xa. Và khi Tết không còn là đích đến phải chạm tới, mà là những gì ta đang có, thì “cầu gì hơn phút giây này bên nhau” - được đủ đầy, bình an và nhiều cảm hứng để viết tiếp hành trình phía trước.


Sinh ra và lớn lên ở Bản Liền, vùng đất miền núi tỉnh Lào Cai, chị Vàng Thị Thông chọn ở lại với bản làng, với nhà sàn, với ruộng bậc thang và những giá trị văn hóa đã nuôi dưỡng mình từ thuở nhỏ. Thời gian gần đây, chị được biết đến rộng rãi qua một chương trình truyền hình thực tế, với câu chuyện về cách làm du lịch cộng đồng bền bỉ, gắn liền với việc bảo tồn bản sắc dân tộc Tày, lan tỏa những giá trị lâu dài cho bản làng.
Không ồn ào khởi nghiệp, không khẩu hiệu lớn lao, chị Thông đến với du lịch cộng đồng bằng chính đời sống thường nhật của mình: đón khách như đón người quen, nấu ăn như nấu cho gia đình, và kể câu chuyện của bản làng bằng tất cả sự chân thành của người gắn bó trọn đời với nơi chốn ấy. Cách làm du lịch tự nhiên, không sắp đặt đã khiến homestay của gia đình chị trở thành điểm dừng chân được nhiều du khách yêu mến, không chỉ để nghỉ lại, mà để ở cùng, sống cùng và hiểu hơn về một miền văn hóa.
Hành trình bền bỉ, lặng lẽ nhưng giàu giá trị ấy cũng là lý do đưa chị Thông trở thành gương mặt được đề cử hạng mục “Nhân vật truyền cảm hứng” tại WeChoice Awards 2025, đại diện cho những người trẻ lan tỏa các giá trị tích cực, làm điều có ích cho cộng đồng, cho quê hương bằng tình yêu chân thành, giản dị.


Với chị Thông, Tết không gắn với mâm cao cỗ đầy hay những nghi thức cầu kỳ. Tết hiện diện rõ ràng nhất trong căn bếp ấm, nơi có mùi cơm mới, tiếng bếp củi tí tách và những cuộc trò chuyện đan xen giữa các thế hệ.
Là người phụ nữ của gia đình, điều chị cầu mong mỗi dịp Tết rất đơn giản: một bữa cơm có sự hiện diện trọn vẹn, đủ đầy. Khi đó, Tết không cần gọi tên. Tết nằm trong cách mọi người chậm lại, lắng nghe nhau, và nhận ra rằng sau một năm bận rộn, điều quý giá nhất vẫn là được ngồi cạnh nhau.

Bữa cơm, với chị, không chỉ là chuyện ăn uống, mà là một nghi thức kết nối giữa quá khứ và hiện tại, giữa các thành viên trong gia đình, giữa những điều tưởng như rất quen nhưng lại dễ bị bỏ lỡ trong nhịp sống thường ngày.

Ở một lát cắt khác, chị Thông Bản Liền còn là người phụ nữ quán xuyến công việc kinh doanh homestay, gặp gỡ những vị khách đến từ nhiều vùng đất khác nhau. Với chị, mỗi du khách ghé Bản Liền không đơn thuần là người thuê phòng, mà đã trở thành một “thành viên” tạm thời của gia đình, cùng ăn, cùng ở, cùng trải nghiệm đời sống bản địa.

Trong guồng quay ấy, Tết không phải là lúc dừng lại hoàn toàn, mà là khoảnh khắc để thả lỏng nhịp sống. Một tách cà phê đậm đà vào buổi sáng, một cuộc trò chuyện không cần vội vã, đủ để tạo hứng khởi cho ngày làm việc mới. Đó là Tết theo cách của chị, không phô trương, không khuôn mẫu, nhưng đủ sâu sắc, chân thành để người ta thấy nhẹ lòng, để tạm quên đi những lo lắng thường trực.
Làm du lịch cộng đồng khiến chị Thông bận rộn gần như quanh năm. Nhưng cũng chính nhịp sống ấy giúp chị nhận ra giá trị của những khoảnh khắc được sống chậm: khi ngồi quây quần bên gia đình, khi trò chuyện cùng du khách như những người thân quen, khi cảm nhận rõ ràng sự kết nối giản dị giữa người với người. Đó là những khoảng thời gian chị luôn gìn giữ, bởi chị hiểu rằng, những phút giây được ở bên nhau là hữu hạn.

Nhìn vào hành trình của chị Vàng Thị Thông, người ta dễ nhận ra một điều: Tết không nhất thiết phải là một sự kiện lớn hay một cột mốc được đánh dấu trên lịch. Tết có thể rất khẽ: là cảm giác được ở bên những người mình thương, trong một không gian đủ thân thuộc để không ai phải gồng mình.
Với chị Thông, điều đáng quý nhất không nằm ở việc đón bao nhiêu lượt khách hay làm được bao nhiêu việc trong năm, mà ở những khoảnh khắc rất nhỏ nhưng đủ đầy: một bữa cơm sum vầy, một tách cà phê đậm đà, một cuộc trò chuyện chân thành. Và khi những khoảnh khắc ấy còn hiện diện, Tết đã ở đó rồi. Bởi khi Tết không còn là đích đến để chờ đợi, mà là những gì ta đang có, thì “Cầu gì hơn phút giây này bên nhau” - bình an, gắn kết và trọn nghĩa trong hiện tại.

Từ những câu chuyện rất khác nhau, một điều dần hiện rõ: Tết không còn nằm ở thời khắc chuyển giao, cũng không chờ đến khi mọi thứ hoàn hảo. Tết xuất hiện ngay trong cách con người chọn sống với hiện tại.
Có người tìm thấy Tết trong sự vững vàng của thân - tâm - trí sau một hành trình dài rèn luyện. Có người nhận ra Tết là quyền được dừng lại, nghỉ xả hơi, để cảm xúc và sáng tạo được hồi sinh. Có người cảm nhận Tết rõ ràng nhất trong căn bếp ấm, trong bữa cơm ngon nhà mình nấu, hay trong một tách cà phê đậm đà để bắt đầu ngày mới bằng sự nhẹ nhõm.
Ba con người, ba nhịp sống khác biệt nhưng tất cả đều gặp nhau ở cùng một điểm: họ không cầu mong điều gì xa xôi. Điều họ trân trọng chính là những khoảnh khắc đang có, những phút giây đủ đầy, dù giản dị, nhưng chân thật.
Tết không nằm ở những điều phải chuẩn bị thêm, cũng không ở những mong cầu lớn lao. Tết có mặt khi ta biết dừng lại, nhìn vào hiện tại, và nhận ra rằng những điều quen thuộc quanh mình đã đủ để làm nên cảm giác sum vầy.
Khi ta sống trọn với khoảnh khắc đang diễn ra, những điều tưởng chừng nhỏ bé bỗng trở nên đáng quý hơn bao giờ hết. Và khi ta còn biết trân trọng những phút giây ấy, Tết không cần phải tìm kiếm, bởi Tết chính là hiện tại.

Tết này, Nestlé Việt Nam khởi động chiến dịch “Cầu Gì Hơn Phút Giây Này Bên Nhau” như một lời nhắc dịu dàng về giá trị của hiện tại. Bởi những mùa Tết được ở bên nhau là hữu hạn, điều ý nghĩa nhất không nằm ở những mong cầu xa xôi, mà ở cách ta trân trọng từng khoảnh khắc đang có, bên những người thân yêu.
Giữa nhịp sống hối hả, thông điệp ấy mời gọi mỗi người chậm lại một chút, để không mải nghĩ về những điều chưa tới, cũng không nuối tiếc những gì đã qua. Bởi điều quý giá nhất chính là khi ta thật sự có mặt bên nhau, chia sẻ những phút giây giản dị nhưng đủ đầy. Và khi biết nâng niu khoảnh khắc ấy, Tết không cần tìm kiếm đâu xa - Tết đã ở đây rồi.





