Luận bàn

Lương hưu 28 triệu đồng, 10 năm chăm cháu: Nhìn thấy 4 chữ trong điện thoại con dâu, cụ bà dứt áo ra đi

Thứ bảy, ngày 14/02/2026 20:00 GMT+7
Chia sẻ In bài viết

10 năm dốc tiền lương hưu, mười năm thức khuya dậy sớm chăm cháu, cụ bà chưa từng nghĩ mình sẽ rời khỏi căn nhà ấy theo cách lặng lẽ và đau lòng đến vậy.

Bà Trần ở Hồ Bắc, Trung Quốc năm nay 68 tuổi, mỗi tháng nhận khoảng 28 triệu đồng tiền hưu. Ở quê nhà, với mức thu nhập ấy, cụ hoàn toàn có thể sống những năm tháng an nhàn sáng tập thể dục, chiều chăm cây cảnh, tối uống trà đánh cờ cùng bạn già. Thế nhưng mười năm trước, khi con dâu sinh cháu đầu lòng, con trai lại làm việc xa nhà, chỉ một cuộc điện thoại nghẹn ngào gọi "mẹ" đã khiến cụ Trần xếp gọn hành lý, bắt xe lên thành phố hỗ trợ con cái.

Ngày cụ đến, cháu nội mới hơn ba tháng tuổi. Con dâu hết thời gian nghỉ sinh phải quay lại công việc, việc chăm sóc đứa trẻ gần như đặt trọn lên vai người bà. Từ 5 giờ sáng, cụ đã dậy nấu canh, pha sữa, thay tã, rồi lo chợ búa, cơm nước, dọn dẹp nhà cửa. Đêm xuống, khi hai vợ chồng trẻ trở về sau một ngày dài, cụ lại bế cháu để các con nghỉ ngơi. Có những hôm quá nửa đêm, cụ mới đặt lưng xuống giường.

Lương hưu 28 triệu đồng, 10 năm chăm cháu: Nhìn thấy 4 chữ trong điện thoại con dâu, cụ bà dứt áo ra đi - Ảnh 1.

Mười năm trước, khi con dâu sinh cháu đầu lòng, con trai lại làm việc xa nhà, mẹ chồng bắt xe lên thành phố hỗ trợ. (Ảnh: Sohu)

Mười năm trôi qua, đứa cháu từ bập bẹ tập đi đến khi vào cấp hai. Cũng chừng ấy năm, cụ Trần hiếm khi ngủ trọn giấc, không sắm sửa cho mình bộ đồ nào quá vài trăm nghìn đồng, càng ít khi về quê. Khoản lương hưu gần 30 triệu đồng mỗi tháng, ngoài chút tiền chi tiêu cá nhân, cụ gần như dành hết cho gia đình nhỏ ấy như tiền sữa, tã, đồ chơi, sách vở cho cháu; tiền gạo, dầu ăn, rau quả trong nhà. Thậm chí có lần con dâu mua mỹ phẩm, cụ cũng chủ động thanh toán.

Cụ nghĩ đơn giản rằng người một nhà thì nên đùm bọc lẫn nhau. Con cái vất vả mưu sinh, mình giúp được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Chỉ cần cả gia đình bình an, cháu khỏe mạnh, thiệt thòi đôi chút cũng không sao.

Dòng ghi chú khiến trái tim mẹ chồng tổn thương

Biến cố xảy ra vào một buổi cuối tuần. Điện thoại của con dâu để trên bàn trà, cháu với không tới nên nhờ cụ Trần lấy giúp. Cụ vừa cầm máy lên thì màn hình sáng, hiện cuộc gọi đến. Cụ không nghe. Khi cuộc gọi tắt, ánh mắt mẹ chồng vô tình chạm vào dòng ghi chú tên mình trong danh bạ: "Bảo mẫu miễn phí lão Trần".

Khoảnh khắc ấy, người mẹ chồng như chết lặng. Mười năm tảo tần, mười năm dốc cả tiền bạc lẫn sức lực, đổi lại trong mắt con dâu chỉ là một "bảo mẫu miễn phí". Cái tên ấy như nhát dao lạnh lẽo, cắt đứt mọi hy vọng về sự ghi nhận.

Lương hưu 28 triệu đồng, 10 năm chăm cháu: Nhìn thấy 4 chữ trong điện thoại con dâu, cụ bà dứt áo ra đi - Ảnh 2.

Mười năm tảo tần, mười năm dốc cả tiền bạc lẫn sức lực, đổi lại trong mắt con dâu chỉ là một "bảo mẫu miễn phí". (Ảnh: Sohu)

Khi mẹ chồng hỏi lại, con dâu giải thích đó chỉ là ghi chú "cho vui", không có ý gì. Con trai cũng vội vàng hòa giải, mong mẹ đừng chấp nhặt. Nhưng với cụ Trần, tổn thương không nằm ở bốn chữ ấy, mà ở cảm giác bị xem nhẹ suốt một quãng đời dài.

Cụ lặng lẽ thu dọn hành lý. Mười năm sống ở thành phố, đồ đạc của riêng cụ chẳng nhiều. Những lời xin lỗi, níu kéo không đủ xoa dịu nỗi hụt hẫng. Cụ quyết định trở về quê.

Khi yêu thương cũng cần giới hạn

Trở lại quê nhà, cụ bà Trần dần tìm lại nhịp sống của riêng mình. Sáng đi bộ trong công viên, trưa chăm cây cảnh, chiều đánh cờ cùng bạn già, tối hòa vào nhóm thể dục dưỡng sinh. Lương hưu gần 30 triệu đồng giờ đây được cụ dùng cho chính mình: mua bộ đồ mình thích, ăn món mình muốn, đi nơi mình từng ao ước.

Lương hưu 28 triệu đồng, 10 năm chăm cháu: Nhìn thấy 4 chữ trong điện thoại con dâu, cụ bà dứt áo ra đi - Ảnh 3.

Sau mười năm, điều người mẹ chồng học được không phải là cách hy sinh nhiều hơn, mà là biết giữ giới hạn cho chính mình. (Ảnh: Sohu)

Con trai và con dâu nhiều lần đưa cháu về đón cụ quay lại thành phố. Cụ từ chối, không phải vì giận dỗi, mà vì đã hiểu một điều: tình thân cũng cần sự tôn trọng. Cho đi là điều đáng quý, nhưng sự cho đi chỉ thực sự có ý nghĩa khi được trân trọng.

"Tôi là bà nội, là mẹ chồng, không phải bảo mẫu", cụ Trần nói. Sau mười năm, điều người mẹ chồng học được không phải là cách hy sinh nhiều hơn, mà là biết giữ giới hạn cho chính mình. Bởi đôi khi, yêu thương người khác cũng cần bắt đầu từ việc không quên yêu thương bản thân.

Theo Sohu, Sina, 163

Chia sẻ

Nguyệt Phạm

Ý kiến của bạn