Giữa kỉ nguyên siêu tốc độ, nhiều cha mẹ lại thích nuôi con theo kiểu "buồn chán"

"Slow Parenting": Nghệ thuật để con "buồn chán" giữa kỷ nguyên siêu tốc độ.

"Trẻ em không cần nhiều đồ chơi hay nhiều lớp học hơn; chúng cần nhiều sự hiện diện của cha mẹ hơn và nhiều thời gian để thực sự là chính mình." — Trích lược từ The Guardian.

Trong một thế giới mà trẻ em được lập trình như những robot với lịch học kín mít, xu hướng "Slow Parenting" (Nuôi con chậm) từ Bắc Âu đang trỗi dậy như một cuộc cách mạng, nhắc nhở cha mẹ rằng: Đôi khi, món quà tuyệt vời nhất cho con chính là sự "rảnh rỗi".

Cơn sốt "con nhà người ta" và áp lực lịch trình 24/7

Giữa kỉ nguyên siêu tốc độ, nhiều cha mẹ lại thích nuôi con theo kiểu "buồn chán"- Ảnh 1.

Tại các đô thị lớn, hình ảnh những đứa trẻ ăn vội bát cơm trên yên xe máy để kịp giờ học thêm đã trở thành một phần tất yếu của cuộc sống. Cha mẹ hiện đại, với nỗi lo con bị tụt hậu, thường có xu hướng "nhồi nhét" các lớp kỹ năng, năng khiếu và ngoại ngữ vào mọi kẽ hở thời gian của trẻ.

Tuy nhiên, tờ The Guardian (Anh) vừa đưa ra một góc nhìn ngược dòng: Việc "siêu cấu trúc" cuộc đời con đang dần bóp nghẹt khả năng sáng tạo và sự tự chủ của thế hệ tương lai. Từ đó, trào lưu Slow Parenting – vốn có nguồn gốc từ phong cách sống thong dong của người Bắc Âu, đang lan rộng ra toàn cầu.

Đừng sợ khi thấy con "không làm gì cả"

Cốt lõi của Slow Parenting không phải là sự lười biếng hay bỏ mặc. Đó là việc tạo ra một không gian đủ rộng để trẻ tự khám phá thế giới theo tốc độ của riêng mình.

1. Sức mạnh của sự "buồn chán" 

Các nhà tâm lý học nhận định rằng, khi trẻ than "Con chán quá!", đó chính là lúc não bộ bắt đầu kích hoạt chế độ sáng tạo. Thay vì ngay lập tức đưa cho con một chiếc iPad hay gợi ý một trò chơi, hãy để trẻ tự xoay xở với sự buồn chán đó. Chính từ những khoảnh khắc "trống rỗng", trẻ sẽ tự phát minh ra những trò chơi mới, vẽ nên những thế giới giả tưởng hoặc đơn giản là quan sát một đàn kiến đang bò.

Giữa kỉ nguyên siêu tốc độ, nhiều cha mẹ lại thích nuôi con theo kiểu "buồn chán"- Ảnh 2.

2. Chất lượng hơn số lượng 

Thay vì chạy show 5 lớp năng khiếu một tuần, các ông bố bà mẹ "nuôi con chậm" chọn đầu tư sâu vào một hoạt động mà con thực sự đam mê, hoặc dành trọn vẹn cả buổi chiều chỉ để cùng con đi dạo trong công viên mà không có mục tiêu cụ thể nào.

3. Kết nối thay vì kiểm soát 

Slow Parenting khuyến khích cha mẹ lắng nghe nhịp điệu sinh học của con thay vì tuân thủ cứng nhắc các quy tắc giáo dục trong sách vở. Một bữa tối thong thả trò chuyện có giá trị hơn rất nhiều so với những giờ học áp lực nhưng thiếu đi sự tương tác cảm xúc.

Từ triết lý đến hành động: Làm sao để "chậm" lại?

Để áp dụng Slow Parenting giữa nhịp sống hối hả của năm 2026, các chuyên gia gợi ý:

Quy tắc "Khoảng trắng": Hãy để trống ít nhất 2 buổi chiều trong tuần không có bất kỳ lịch trình cố định nào. Đó là thời gian dành riêng cho việc vui chơi tự do (Free Play).

Hạn chế thiết bị số: Công nghệ là kẻ thù của sự "chậm". Sự kích thích liên tục từ video ngắn khiến trẻ mất khả năng tập trung vào những điều giản đơn.

Trân trọng những khoảnh khắc "vô hình": Một buổi sáng cùng con tưới cây, một tối cùng đọc sách... chính là những chất xúc tác tạo nên sự gắn kết bền vững.

Giữa kỉ nguyên siêu tốc độ, nhiều cha mẹ lại thích nuôi con theo kiểu "buồn chán"- Ảnh 3.

Lời kết

Nuôi dạy con không phải là một cuộc đua marathon về thành tích, mà là hành trình cùng con trưởng thành. "Slow Parenting" không yêu cầu chúng ta từ bỏ tham vọng cho con, mà là học cách lùi lại một bước để con tự tiến lên bằng đôi chân của mình. Bởi sau cùng, những đứa trẻ có một tuổi thơ "thong thả" thường là những người trưởng thành kiên cường và giàu trí tưởng tượng nhất.

Nguồn tham khảo: The Guardian

Mạn Ngọc