Mắt vừa khỏi, vợ định báo tin cho chồng thì chết lặng trước dòng chữ: "Đừng nói với ai rằng cô nhìn thấy"

Đúng khoảnh khắc đôi mắt vừa nhìn lại được, một mảnh giấy nhỏ xuất hiện trong phòng ngủ đã buộc người vợ phải im lặng.

Sáu tháng mù lòa của người vợ

Tai nạn giao thông xảy ra cách đây nửa năm đã khiến người vợ - Lâm Duyệt 28 tuổi gần như mất hoàn toàn thị lực. Bác sĩ kết luận dây thần kinh thị giác tổn thương nặng, khả năng hồi phục là rất thấp. Kể từ đó, thế giới của cô chỉ còn lại âm thanh và cảm giác.

Trong quãng thời gian ấy, chồng cô - Trương Cường trở thành người chăm sóc duy nhất. Anh đổi công việc để ở gần nhà hơn, mỗi sáng chuẩn bị bữa ăn, chỉ dẫn từng món đặt ở đâu trên bàn, thậm chí dắt tay cô đi từng bước trong căn hộ quen thuộc.

Mắt vừa khỏi, vợ định báo tin cho chồng thì chết lặng trước dòng chữ: "Đừng nói với ai rằng cô nhìn thấy" - Ảnh 1.

Người vợ sau khi bị mù vẫn luôn được chồng chăm sóc tận tình. (Ảnh: Sohu)

Anh thường xuyên kể cho cô nghe về thế giới bên ngoài như con đường trước nhà, quán cà phê mới mở, những chuyện vụn vặt nơi công sở. Với người phụ nữ đang sống trong bóng tối, giọng nói ấy gần như là sợi dây duy nhất níu cô với cuộc sống bình thường.

Cô từng tin rằng, nếu không có anh, mình đã gục ngã từ lâu.

Khoảnh khắc nhìn lại được và mảnh giấy khiến cô không dám lên tiếng

Cho đến sáng thứ Tư định mệnh ấy. Hôm đó Trương Cường đi làm như mọi ngày. Lâm Duyệt ngồi một mình trên sofa, nghe chim hót ngoài cửa sổ.

Bỗng mắt cô lóe lên một tia sáng, cô bất ngờ nhận ra trước mắt xuất hiện một quầng sáng mờ. Ban đầu, cô nghĩ đó chỉ là ảo giác quen thuộc. Nhưng quầng sáng ấy không biến mất, mà ngày càng rõ hơn.

Cô nhìn thấy đường viền của đồ đạc, cửa sổ, rồi cả bức ảnh cưới treo trên tường. Nước mắt cô chảy dài không phải vì đau, mà vì mừng rỡ. Cô đã nhìn lại được.

Người vợ định gọi ngay cho Trương Cường. Người đầu tiên cô nghĩ đến là chồng. Nhưng khi bước vào phòng ngủ, trong lúc sắp xếp lại ngăn tủ đầu giường, cô phát hiện một mảnh giấy nhỏ bị kẹp sát mép tủ.

Trên đó chỉ có một dòng chữ viết tay: "Đừng nói với ai rằng cô nhìn thấy." Chữ rất ngay ngắn, nhưng người vợ chắc chắn không phải nét chữ của Trương Cường.

Lâm Duyệt chết lặng. Ai để lại? Để từ khi nào? "Người khác" là ai? Có bao gồm cả chồng tôi không?

Tờ giấy hơi ố vàng, chứng tỏ đã ở đó một thời gian. Lâm Duyệt đặt lại tờ giấy vào chỗ cũ, ngồi thừ trên mép giường.

Từ nỗi vui sướng ban đầu, một lớp bất an bắt đầu lan ra. Không có tên người gửi. Không có lời giải thích. Nhưng mảnh giấy ấy đủ khiến cô chết lặng.

Một câu nhắc vô danh khiến mọi chi tiết quen trở nên đáng ngờ

Điều khiến cô hoang mang không chỉ là nội dung mảnh giấy, mà là vị trí của nó. Đó là nơi chỉ người thường xuyên ra vào phòng ngủ mới có thể đặt vào một cách kín đáo như vậy.

Cô không nói gì với chồng. Thay vào đó, cô quyết định tiếp tục giả vờ không nhìn thấy, ít nhất cho đến khi hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra.

Từ khoảnh khắc ấy, những điều từng bị bỏ qua bắt đầu hiện lên rõ ràng hơn. Những cuộc điện thoại chồng cô thường lảng tránh, giọng nói hạ thấp khi ra ban công. Việc giấy tờ cá nhân, bảo hiểm đều được anh "giữ hộ cho tiện". Cả sự sốt sắng quá mức mỗi khi cô than mệt hay chóng mặt.

Mắt vừa khỏi, vợ định báo tin cho chồng thì chết lặng trước dòng chữ: "Đừng nói với ai rằng cô nhìn thấy" - Ảnh 2.

Sáng hôm sau, khi Trương Cường đi làm, Lâm Duyệt lục lại căn nhà. (Ảnh: Sohu)

Bữa tối, Lâm Duyệt lén quan sát. Trương Cương vẫn quan tâm, chăm sóc cô như trước. Nhưng cô để ý, điện thoại của anh ta để úp xuống bàn dù trước đây anh không làm vậy.

Nếu trước đây, những điều đó được gọi là quan tâm, thì giờ đây, khi đã nhìn lại được, chúng dần mang màu sắc khác.

Người phụ nữ không vội kết luận. Cô quan sát nhiều hơn, ghi nhớ kỹ hơn. Cô chú ý từng hành động, từng câu nói, từng biểu hiện nhỏ nhất.

Cô nhận ra rằng, việc mình không nhìn thấy đã khiến cô hoàn toàn phụ thuộc. Và trong trạng thái đó, mọi thứ chồng cô nói đều trở thành "sự thật" duy nhất.

Mảnh giấy kia, dù không rõ ai để lại, lại giống như một lời cảnh báo đúng lúc: đừng vội để lộ rằng bạn đã nhìn thấy lại. Chính nhờ giữ bí mật ấy, cô có thời gian nhìn rõ hơn không chỉ căn nhà, mà cả mối quan hệ của mình.

Trong bữa ăn, Trương Cường thường xuyên nhìn điện thoại, có cuộc gọi đến thì tắt ngay. Ban đêm, anh ra ban công nghe máy, nói rất nhỏ: "Chưa được… cô ấy còn ở nhà… chưa đến lúc."

Sáng hôm sau, khi Trương Cường đi làm, Lâm Duyệt lục lại căn nhà. Trong ngăn sâu nhất tủ đồ lót của chồng là vài loại thuốc lạ và ống tiêm dùng một lần. Ở tủ hồ sơ, cô chết lặng khi thấy hợp đồng bảo hiểm đứng tên mình, người thụ hưởng là Trương Cường, số tiền lên tới 1 triệu. Máy tính của anh còn lưu các tìm kiếm như: "ngụy tạo chết do tai nạn", "làm sao để người mù gặp sự cố", "bồi thường bảo hiểm khi đột tử".

Cô nghĩ đến bà Lý – người hàng xóm lớn tuổi tầng trên, từng hay xuống thăm và có lúc được Trương Cường nhờ "trông giúp" vợ.

Mắt vừa khỏi, vợ định báo tin cho chồng thì chết lặng trước dòng chữ: "Đừng nói với ai rằng cô nhìn thấy" - Ảnh 3.

Cô nghĩ đến bà Lý – người hàng xóm lớn tuổi tầng trên, từng hay xuống thăm và có lúc được Trương Cường nhờ "trông giúp" vợ. (Ảnh: Sohu)

Trưa hôm sau, Lâm Duyệt lên gõ cửa. Khi cô hỏi thẳng về mảnh giấy, bà Lý im lặng rất lâu. Nghe người vợ nói nhỏ rằng mình đã nhìn thấy lại, bà sững người rồi thở dài nói rằng mảnh giấy đúng là do bà để lại.

Bà kể đã nhiều lần thấy Trương Cường gặp một người đàn ông lạ, nói chuyện lâu ở quán cà phê, nhắc đến quy trình bồi thường bảo hiểm. Có lần bà còn thấy người này theo Trương Cường lên nhà khi Lâm Duyệt đang ngủ trưa, tay cầm một lọ giống thuốc.

"Bác không đủ chứng cứ để báo công an, cũng sợ nói thẳng con không tin. Chỉ nghĩ… nếu một ngày con nhìn lại được, con sẽ hiểu và tự cảnh giác."

Tối về, Trương Cường hỏi: "Hôm nay em thế nào? Có khó chịu không?"

Câu hỏi khiến người vợ lạnh sống lưng, như thể anh đang chờ cô phát bệnh.

Cháo anh nấu có màu và mùi lạ. Trương Cường nói đó là "thuốc bổ theo lời bác sĩ". Lâm Duyệt giả uống nhưng lén nhả ra. Đêm, cô giả chóng mặt, buồn nôn. Người chồng tỏ ra lo lắng, nhưng trong ánh mắt lại thấp thoáng sự háo hức. Khi cô giả ngất, anh nhắn tin, nhận được hồi đáp rồi nở một nụ cười khiến người vợ rùng mình.

Sáng hôm sau, khi Trương Cường đi làm, Lâm Duyệt tìm được bằng chứng rõ ràng hơn: Mẫu đơn bồi thường đã điền sẵn nguyên nhân "đột tử do tim".

Một kết quả khám giả nói cô mắc bệnh tim nặng. Hợp đồng giữa Trương Cường và người đàn ông tên Vương Quân, chia 30% tiền bảo hiểm sau "tai nạn". Cô chụp lại toàn bộ.

Trưa hôm đó, Trương Cường về cùng Vương Quân. Người vợ nằm giả bệnh và bật ghi âm. Cô nghe rõ họ bàn về việc đã "đi đường" phía bảo hiểm, tăng liều thuốc để tạo biểu hiện tim phát, làm hồ sơ giả trong bệnh viện. Một câu khiến cô lạnh buốt:

"Nếu cô ta tự nhiên nhìn thấy lại thì sao?" Trương Cường cười nhạt: "Không thể. Mà có thì cô ta cũng không nghi anh."

Mắt vừa khỏi, vợ định báo tin cho chồng thì chết lặng trước dòng chữ: "Đừng nói với ai rằng cô nhìn thấy" - Ảnh 4.

Công an được báo và đề nghị cô phối hợp bắt tại trận. (Ảnh: Sohu)

Lâm Duyệt cầu cứu bà Lý. Công an được báo và đề nghị cô phối hợp bắt tại trận. Chiều hôm đó, Trương Cường và Vương Quân quay lại, chuẩn bị tiêm thứ thuốc "mười phút ngừng tim". Ngay lúc kim tiêm chạm tay người vợ, cửa bật mở. Cảnh sát ập vào.

Lâm Duyệt ngồi dậy, nhìn thẳng Trương Cường: "Em nhìn thấy rồi. Và cũng nghe thấy hết."

Cả hai bị bắt. Điều tra xác nhận âm mưu giết người trục lợi bảo hiểm, làm giả hồ sơ y tế, cấu kết nội bộ. Đáng sợ hơn, tai nạn khiến Lâm Duyệt mù trước đó rất có thể cũng không đơn thuần là tai nạn.

Người vợ sống sót, lấy lại ánh sáng và tự do. Và cô hiểu rằng đôi khi, một lời nhắc nhỏ bé có thể là sợi dây cứu mạng. Nếu hôm ấy cô vội khoe với chồng rằng mình đã nhìn thấy lại, có lẽ đã không còn cơ hội kể lại câu chuyện này. Thị lực hồi phục là điều may mắn. Nhưng may mắn hơn, là cô đã kịp thời nhìn ra những điều mà suốt nửa năm trong bóng tối, cô không thể thấy dù chúng vẫn ở đó.

Theo Sohu, Sina, 163

Nguyệt Phạm