Câu hỏi 1: Trong bối cảnh Lý Quỳ là một kẻ hung ác nổi tiếng với đôi bàn tay nhuốm máu, chi tiết anh ta quyết tâm cõng mẹ lên Lương Sơn Bạc thể hiện khía cạnh nào trong con người nhân vật này?
A. Sự yếu đuối và muốn dựa dẫm vào gia đình khi gặp khó khăn.
B. Sự hiếu thảo cực đoan, điểm yếu duy nhất trong trái tim tàn nhẫn. [✔]
C. Sự hối lỗi muộn màng sau những năm tháng gây ra tội ác.
D. Ý đồ muốn dùng mẹ làm bình phong để tránh sự truy quét của quan quân.
Đáp án đúng: B. Sự hiếu thảo cực đoan, điểm yếu duy nhất trong trái tim tàn nhẫn.
Giải thích: Trong Thủy Hử, Lý Quỳ được xây dựng như một hình tượng "hung thần" tàn bạo, nhưng lại mang một trái tim vô cùng hiếu thảo. Việc cõng mẹ vượt hàng dặm đường xa để lên núi hưởng phúc là minh chứng cho tình cảm mãnh liệt này. Tuy nhiên, dưới góc độ phân tích nhân vật, sự ảnh hưởng từ người mẹ được coi là "bóng đen" khiến Lý Quỳ lạc lối từ trẻ. Sự hiếu thảo này vừa là điểm sáng nhân bản duy nhất, vừa là yếu tố đẩy tính cách của Lý Quỳ vào những mâu thuẫn đạo đức cực đoan, khiến anh ta vừa tàn nhẫn với thiên hạ nhưng lại dễ bị tổn thương bởi nỗi đau mất người thân.

Khi Lý Quỳ đi lấy nước thì mẹ bị hổ ăn thịt. (Ảnh: Sohu)
Câu hỏi 2: Thay vì chia sẻ nỗi đau với người anh em, Tống Giang và các anh hùng Lương Sơn lại cười lớn và đòi "ăn mừng". Phản ứng kỳ lạ này thực chất phản ánh điều gì về bản chất của giới anh hùng nơi đây?
A. Sự thờ ơ đáng sợ trước mạng người và tư duy thực dụng về sức mạnh. [✔]
B. Sự lạc quan đặc biệt, muốn giúp Lý Quỳ nhanh chóng quên đi nỗi buồn.
C. Sự hiểu lầm tai hại rằng Lý Quỳ đang kể một câu chuyện đùa vui.
D. Sự thù ghét ngầm mà Tống Giang dành cho gia đình và thân phận của Lý Quỳ.
Đáp án đúng: A. Sự thờ ơ đáng sợ trước mạng người và tư duy thực dụng về sức mạnh.
Giải thích: Tiếng cười của Tống Giang và đám đông khi nghe tin thảm kịch cho thấy một sự "lạnh lùng giang hồ" điển hình. Tống Giang nhấn mạnh vào việc Lý Quỳ giết được 4 con hổ để kết luận rằng đây là chuyện vui, vì sơn trại có thêm chiến tích và bảo toàn được một "mãnh hổ" kiệt xuất là chính Lý Quỳ. Điều này cho thấy trong hệ giá trị của Lương Sơn, năng lực chiến đấu và lợi ích của tổ chức được đặt cao hơn sự tồn vong của một người già yếu. Tiếng cười ấy vừa là sự tiếp nối vòng tuần hoàn sinh tử, vừa là cái nhìn tàn khốc của những kẻ đặt mình ngoài vòng pháp luật thông thường.
Câu hỏi 3: Vì sao cái chết của mẹ Lý Quỳ dưới góc nhìn của tác giả lại mang tính châm biếm sâu sắc về quy luật "Ác giả ác báo"?
A. Vì bà đã trực tiếp tham gia và chỉ huy các trận đánh tại Lương Sơn.
B. Vì bầy hổ thực chất là do chính Tống Giang phái đến để thử thách lòng trung thành.
C. Vì bà là người mẹ thiếu trách nhiệm, hùa theo tội ác của con út để mưu cầu lợi ích cá nhân. [✔]
D. Vì Lý Quỳ đã cố tình bỏ mặc mẹ ở nơi hoang vắng để thử lòng các anh em.
Đáp án đúng: C. Vì bà là người mẹ thiếu trách nhiệm, hùa theo tội ác của con út để mưu cầu lợi ích cá nhân.
Giải thích: Theo các nhà phê bình văn học, mẹ Lý Quỳ không phải hình mẫu người mẹ đức hạnh. Bà ngó lơ người con trưởng lương thiện là Lý Đại để sẵn sàng đi theo đứa con út tội lỗi lên núi chỉ nhằm mục đích có cuộc sống sung túc hơn. Sự thờ ơ của bà đối với đạo đức và việc đồng thuận với con trai phạm tội đã biến bà thành một phần của chuỗi nhân quả tà ác. Do đó, thảm kịch này không chỉ là tai nạn, mà là sự châm biếm về quy luật quả báo: những kẻ gieo rắc ác nghiệp hoặc dung dưỡng cho cái ác cuối cùng đều phải nhận lấy kết cục bi thảm tương xứng.